The Metamorphosis Review

The MetamorphosisThe Metamorphosis by Franz Kafka
My rating: 5 of 5 stars

Một câu chuyện khó đọc mà tôi phải nhờ đến sự giới thiệu của cô giáo và vài ngày đọc đi đọc lại (để thi lại) môn Văn học Thế giới trên lớp mới có thể tiếp cận với ý nghĩa của nó. Ấn tượng đầu tiên là cốt truyện kỳ lạ, còn những lớp nghĩa sau này dần dần hiểu ra đã giúp tôi có cảm nhận sâu sắc và trọn vẹn hơn về câu chuyện này. Kafka đã thể hiện tài năng trong lĩnh vực văn học kỳ ảo của mình để sáng tạo nên một tác phẩm độc nhất vô nhị, một bi kịch quái đản về sự cô đơn và tha hóa của con người trong xã hội hiện đại.

Xuyên suốt tác phẩm là câu chuyện của Gregor Samsa, một anh nhân viên bán hàng cần mẫn, một buổi sáng thức dậy anh bỗng phát hiện mình biến thành một con gián khổng lồ. Và tiếp theo đó với Samsa là chuỗi ngày phải sống chui lủi trong góc phòng, đối mặt với sự kinh tởm, ghê sợ của bố mẹ và em gái, sự giằng xé trong tâm trí khi kẹt trong lốt một con bọ khổng lồ và những tình cảm, suy nghĩ của một con người. Bên cạnh đó, sự căm hận, buồn tủi khi nghĩ đến những tháng ngày lăn lộn vì gia đình và hiện tại cay đắng, khi anh bị tất cả những người thân yêu nhất gần như quay lưng. Việc để Samsa biến thành một con bọ gớm ghiếc nhưng vẫn giữ được tư duy, tình cảm của một con người càng thể hiện rõ bi kịch của anh - bi kịch của sự tha hóa, bi kịch của loài người nhỏ bé trong thế giới hiện đại, đòi hỏi phải biến chất, phải thay đổi để tồn tại và chính những điều này đã biến những con người vô hại như Samsa trở thành loài vật, loài con trùng gớm ghiếc và đê hèn, và rồi kết thúc cuộc sống sau cái chu trình quái ác trái với tự nhiên: Người - Bọ - Chết , một chu trình tuyệt vọng và không có lối thoát, đã khiến Samsa bị đẩy thẳng tới cái chết, thay vì được biến đổi lại hình dạng ban đầu.

Nhưng trên tất cả, nỗi đau lớn nhất của bi kịch không phải là sự tha hóa của riêng một ai, mà là sự tha hóa trong bản chất của tất cả chúng ta, khi Samsa đã chết để thoát khỏi đời của một con bọ, trước sự vui mừng hấp háy của những người thân yêu nhất - những kẻ nghiễm nhiên bòn rút sức lực của anh và ghê tởm anh khi anh biến chất. Kết thúc câu chuyện không có hậu, nó không mở ra điều gì nhưng khép lại nhiều thứ, và để lại đấy một nỗi hoang mang trước dự cảm bi đát của Kafka về thân phận con người.


View all my reviews

photo

Lại nhớ chốn này với những buổi sáng trời nắng gắt ngồi Mango room nhìn sang phía bên kia sông Hoài.
Hay những buổi trưa yên tĩnh ngồi thừ ở Hải nhìn nắng lọt qua khe lá và nghe cái thứ nhạc rên rỉ buồn cười văng vẳng xung quanh.

Lại nhớ chốn này với những buổi sáng trời nắng gắt ngồi Mango room nhìn sang phía bên kia sông Hoài.

Hay những buổi trưa yên tĩnh ngồi thừ ở Hải nhìn nắng lọt qua khe lá và nghe cái thứ nhạc rên rỉ buồn cười văng vẳng xung quanh.

.0301

Đôi khi tôi ghét cái sự trống trải bên trong con người của mình, khi tôi nhận ra rằng bản chất trong tôi mọi thứ đều rỗng không và nhạt nhẽo. 

Đã từ lâu tôi không thể thấm được mọi thứ triết lý, cũng không thể đưa ra được một triết lý nào đấy cho riêng mình. Những dòng viết ra lại xóa, rồi lại viết và lại xóa, viết xong bỗng nhận ra thật tẻ nhạt và thê thảm, vậy là lại xóa.

Tôi vẫn cứ như cô bé Asole, vẫn tin rằng một điều đẹp đẽ như cánh buồm đỏ thắm rồi sẽ đến với mình, sẽ reo vào tâm trí tôi đầy những nốt nhạc, những niềm vui và hân hoan đầy cảm xúc. Và tôi sẽ thôi mộng mị, mò mẫm trong cái tối tăm của đầu óc mình. Bản ngã sẽ thôi vùng vẫy kêu gào tôi đi tìm, tôi sẽ chỉ cần nằm xuống, và nó sẽ đến rồi nằm bên tôi, trở về với tôi.

Đầu tiên là về sách, và bìa sách.

Không hiểu sao, nhưng từ bao giờ tôi tự nhận thấy mình có một khả năng rất buồn cười, đó là nhìn bìa để chọn sách.

Tất nhiên, vẫn là một câu nói cũ rích : “Never judge a book by its cover”, but I do. Và may mắn là tôi chưa bao giờ chọn nhầm. 

Tôi luôn biết rằng, khi mình đứng ở đó, giữa những giá sách cao vút, kiên nhẫn lật giở từng quyển sách một, rồi bất ngờ, như kiểu tiếng sét ái tình, tôi sẽ tìm thấy một quyển sách có bìa thật đẹp. Cầm nó lên, áp tay vào nó, đọc description và tưởng tượng ra rồi tôi sẽ có gì trong đó, và, xấu hổ thay, đọc cả review in trên bìa sách. Thế rồi tôi sẽ dần cảm nhận được những hương vị mà nó sẽ mang đến cho tôi, một cách rõ ràng và đầy đồng cảm. 

Tôi đã tìm thấy những quyển sách hay như thế.

Đối với tôi, một quyển sách hay hoàn chỉnh phải đi cùng một cái bìa đẹp. Nó giống như là điểm nhấn ngọt ngào cuối cùng để khiến bản thân tôi thỏa mãn sau khi gập lại những trang cuối, hoặc giống một kỷ niệm đẹp mà tôi đã cùng trải qua, tạo cho tôi cảm giác muốn lưu giữ nó lại thật lâu, thật cẩn thận cho đến mãi sau này. 

Và tôi đã tìm được Hội hè miên man - đẹp như một cuốn notebook được ghi chép cẩn thận, tìm được Gatsby, Gió lạnh đầu mùa, Lời hứa lúc bình minh hay cả Những vì sao, và tất cả đều là một phần trong list những cuốn sách tôi yêu thích nhất. 

Còn về câu hỏi nếu có sách hay mà bìa không đẹp? Đơn giản thôi, đó là:

Down e-book và tìm cover gốc :D - các bạn Tây là cover bao giờ cũng rất cẩn thận và đẹp.

Còn nữa, tôi đặc biệt ghét bìa sách mà bóng bóng, trông cứ dởm dởm thế nào í :)).

.quickupdate

Nên viết nhiều hơn về những gì mình quan tâm và rên rỉ về niềm đau ít đi. Ít ra như thế còn có niềm an ủi là viết ra được cái mình nghĩ về cái mình thích. 

Việc cần làm tiếp theo là thay vì ngồi Fb thì nên đọc nốt chỗ sách chưa đọc xong và đi ngủ  đúng giờ.

photo

Tôi luôn biết một điều: Một mảnh tâm hồn tôi thuộc về nơi ấy, thuộc về những ánh nắng trong veo, những dàn hoa giấy hồng rực, bầu trời xanh ngắt, cát thì trắng phau còn biển thì thăm thẳm một màu lục bạc.
Tôi vẫn luôn nghĩ đến một ngày, tôi đặt chân trở lại với anh. Cái ngày trở lại mà trái tim tôi không còn nhiều nỗi buồn, và tôi sẽ không bật khóc khi cảm thấy mình thật tuyệt vọng giống Gatsby khi đưa tay ra những đốm sáng tít xa, khi chìm trong sự cô đơn lúc nhìn chúng. 
Nhưng tôi biết, dù gắn liền với những tâm sự buồn, thì nơi đó luôn vỗ về tôi, và đang chờ tôi quay lại trong niềm vui.

Tôi luôn biết một điều: Một mảnh tâm hồn tôi thuộc về nơi ấy, thuộc về những ánh nắng trong veo, những dàn hoa giấy hồng rực, bầu trời xanh ngắt, cát thì trắng phau còn biển thì thăm thẳm một màu lục bạc.

Tôi vẫn luôn nghĩ đến một ngày, tôi đặt chân trở lại với anh. Cái ngày trở lại mà trái tim tôi không còn nhiều nỗi buồn, và tôi sẽ không bật khóc khi cảm thấy mình thật tuyệt vọng giống Gatsby khi đưa tay ra những đốm sáng tít xa, khi chìm trong sự cô đơn lúc nhìn chúng. 

Nhưng tôi biết, dù gắn liền với những tâm sự buồn, thì nơi đó luôn vỗ về tôi, và đang chờ tôi quay lại trong niềm vui.

photo

Thật ghét mỗi khi tìm đến Tumblr buổi đêm thường là lúc nước mắt kèm nhèm về một vấn đề gì đấy.
Và ghét thứ hai là muốn viết ra nhưng không thể nào mà viết được. 
Câu chuyện chỉ là một người muốn biết mình như thế nào, nhưng nhận lại một câu trả lời khiến người ta không những không thỏa mãn mà còn hoang mang 1 tỉ lần. Chẳng lẽ sau tần nấy thời gian, tất cả chỉ đọng lại có thế? Chẳng lẽ thế này, chẳng lẽ thế kia, chẳng lẽ, chẳng lẽ, chẳng lẽ…
Thế rồi nghe cái này và bắt đầu khóc như mưa.
http://www.youtube.com/watch?v=TAsAwCmFJ6w

Thật ghét mỗi khi tìm đến Tumblr buổi đêm thường là lúc nước mắt kèm nhèm về một vấn đề gì đấy.

Và ghét thứ hai là muốn viết ra nhưng không thể nào mà viết được. 

Câu chuyện chỉ là một người muốn biết mình như thế nào, nhưng nhận lại một câu trả lời khiến người ta không những không thỏa mãn mà còn hoang mang 1 tỉ lần. Chẳng lẽ sau tần nấy thời gian, tất cả chỉ đọng lại có thế? Chẳng lẽ thế này, chẳng lẽ thế kia, chẳng lẽ, chẳng lẽ, chẳng lẽ…

Thế rồi nghe cái này và bắt đầu khóc như mưa.

http://www.youtube.com/watch?v=TAsAwCmFJ6w

video

Tôi vẫn luôn khóc khi nghe bài hát này về đêm.

Chỉ đơn giản nghe từng tiếng đàn của Tuomas lúc đầu, rồi khi giọng Tarja run run cất lên khiến tôi cảm thấy tất cả những nỗi buồn chẳng thể nói ra đều đã được lắng nghe. Và khi đoạn solo guitar ngắn ngủi bắt đầu cũng là lúc ở lồng ngực có cái gì đấy quặn thắt lại, thế rồi “I wish for this night time to last for a life time” và nước mắt bắt đầu rơi. 

Oh how I wish to go down with the sun….

quote

"Life is far too short to take yourself seriously."
Jimmy “The Rev” Sullivan <3 (via jackyvincentsyngateslizsername)

(Source: 30stlizsername)

photo

cold-state-line-a7x:

Arin makes a sexy gal. ;) lol

cold-state-line-a7x:

Arin makes a sexy gal. ;) lol