photo

(Source: ghibli-gifs, via ghibli-gifs)

Sợ đêm trắng biết mấy.

Nhưng chẳng biết làm sao để nhắm mắt ngủ ngon lành như trước.

Tôi sợ cảm giác không thể hoàn thành điều gì trước 3h sáng. 

Tôi sợ cảm giác sau 3h sáng mình sẽ chẳng thể ngủ được nữa, tôi sợ những suy nghĩ phiền muộn thân quen vào lúc 3h sáng quay lại không buông tha cho mình.

Nhưng tôi thì luôn lề rề, và đến giờ tôi vẫn không thể tập trung để hoàn thành công việc của mình và lên giường ngủ sớm. Tôi khát khao biết mấy có một đời sống lành mạnh với việc ngủ sớm, dậy sớm, ăn sáng và uống đủ nước mỗi ngày. Đơn giản thế thôi mà khó, làm được hẳn tôi phải hạnh phúc lắm.

Nghĩ đến vậy rồi nhưng tôi vẫn đang viết mấy dòng nhảm nhí mệt mỏi này và cả ngày chưa uống ngụm nước lọc tử tế nào. Sau này khi lạc giữa sa mạc hẳn sẽ nghĩ đến lúc này mà tiếc. Và 3h thì sắp đến. Thỉnh thoảng đến phát sợ cái trái khoáy của bản thân.

photo

Đúng đến từng câu.

Điều hoang đường nhất, là tình yêu em dành cho anh. Đã lâu rồi, xa rồi, vẫn còn ánh lửa chưa dứt gọi mời. Ngày đó vội vàng rồi chóng qua, anh là người chóng quên. Em như đứa trẻ thơ, tình này chắc nhiều dại khờ. Về trong những tháng ngày, để lắng nghe tình đầy chưa thay. Nhớ người giờ đây đã xa xôi, xa từ khi vòng tay từ giã. Về nguyện cầu cho anh, những đam mê sẽ lên trời tung bay. Mưa rơi sáng nay anh cứ ngủ say, em vẫn dõi theo cuộc đời anh mỗi phút giây bồi hồi. Về trong những đêm dài, để khóc cho cuộc tình không may. Khóc người tình xưa có khi chẳng ngại gió mưa, một ngày mùa đông giá tràn về. Sẽ ra sao, dù mai sẽ thế nào. Em vẫn ngốc nghếch đợi chờ, người lớn ơi… Anh không thể nào chối từ… Yêu anh, xa xôi thành phố trầm ngâm trong khói, giá lạnh mùa đông. Thương anh, xanh xao hình bóng bề bộn căn phòng. Yêu anh yêu những bản tình ca sáng trong. Yêu anh khơi thắp ngọn đèn khuya nhớ mong. Chờ vết thương kia sẽ mau lành. Hạnh phúc kia rồi sẽ mau thành. Người còn yêu nhau sẽ trở về với nhau. Và tình yêu còn mãi riêng dành. Về trong những tháng ngày, để lắng nghe tình đầy chưa thay. Nhớ người giờ đây đã xa xôi, xa từ khi vòng tay từ giã. Về nguyện cầu cho anh, những đam mê sẽ lên trời tung bay. Mưa rơi sáng nay anh cứ ngủ say, em vẫn dõi theo cuộc đời anh mỗi phút giây rạng ngời. Về trong những đêm dài, để ước ao một ngày tương lai. Sẽ về ngồi đây với em, chuyện trò với em, một ngày con tim anh đã đổi thay. Sẽ ra sao, dù mai sẽ thế nào. Em vẫn ngốc nghếch đợi chờ, điều này rất viển vông. Mà người lớn ơi, làm sao anh có thể chối từ…

Đúng đến từng câu.

Điều hoang đường nhất, là tình yêu em dành cho anh.
Đã lâu rồi, xa rồi, vẫn còn ánh lửa chưa dứt gọi mời.
Ngày đó vội vàng rồi chóng qua, anh là người chóng quên.
Em như đứa trẻ thơ, tình này chắc nhiều dại khờ.
Về trong những tháng ngày, để lắng nghe tình đầy chưa thay.
Nhớ người giờ đây đã xa xôi, xa từ khi vòng tay từ giã.
Về nguyện cầu cho anh, những đam mê sẽ lên trời tung bay.
Mưa rơi sáng nay anh cứ ngủ say, em vẫn dõi theo cuộc đời anh mỗi phút giây bồi hồi.
Về trong những đêm dài, để khóc cho cuộc tình không may.
Khóc người tình xưa có khi chẳng ngại gió mưa, một ngày mùa đông giá tràn về.
Sẽ ra sao, dù mai sẽ thế nào.
Em vẫn ngốc nghếch đợi chờ, người lớn ơi…
Anh không thể nào chối từ…
Yêu anh, xa xôi thành phố trầm ngâm trong khói, giá lạnh mùa đông.
Thương anh, xanh xao hình bóng bề bộn căn phòng.
Yêu anh yêu những bản tình ca sáng trong.
Yêu anh khơi thắp ngọn đèn khuya nhớ mong.
Chờ vết thương kia sẽ mau lành.
Hạnh phúc kia rồi sẽ mau thành.
Người còn yêu nhau sẽ trở về với nhau.
Và tình yêu còn mãi riêng dành.
Về trong những tháng ngày, để lắng nghe tình đầy chưa thay.
Nhớ người giờ đây đã xa xôi, xa từ khi vòng tay từ giã.
Về nguyện cầu cho anh, những đam mê sẽ lên trời tung bay.
Mưa rơi sáng nay anh cứ ngủ say, em vẫn dõi theo cuộc đời anh mỗi phút giây rạng ngời.
Về trong những đêm dài, để ước ao một ngày tương lai.
Sẽ về ngồi đây với em, chuyện trò với em, một ngày con tim anh đã đổi thay.
Sẽ ra sao, dù mai sẽ thế nào.
Em vẫn ngốc nghếch đợi chờ, điều này rất viển vông.
Mà người lớn ơi, làm sao anh có thể chối từ…

photo

Tôi luôn thích cái cảm giác ngửa mặt nhìn lên những tán cây um tùm. Không biết chúng có ma lực gì, mà mỗi lúc nhìn vào chúng, tôi cứ muốn nhìn mãi, nhìn mãi không dứt. 
Những tán cây với tầng tầng lớp lớp lá xanh, rặt một màu xanh giống nhau nhưng dưới ánh nắng vàng, mỗi chiếc lá lại mang một sắc độ riêng biệt. Những sắc xanh đấy đặt cạnh nhau, bổ trợ lẫn nhau, chiếc chìm xuống với màu xanh sẫm, chiếc nổi lên vàng đượm như vừa được nhúng qua một lớp mật ngọt, chiếc thì trong suốt thấy rõ cả đường gân lá mỏng. Tất cả rõ mồn một trên nền trời xanh sáng, hài hòa đến lạ kỳ. Bản hòa tấu màu xanh đó tạo cho tôi cảm giác yên bình vô cùng, và chỉ muốn đứng đấy, nhìn mãi lên những tán cây trước mặt.

Tôi luôn thích cái cảm giác ngửa mặt nhìn lên những tán cây um tùm. Không biết chúng có ma lực gì, mà mỗi lúc nhìn vào chúng, tôi cứ muốn nhìn mãi, nhìn mãi không dứt.


Những tán cây với tầng tầng lớp lớp lá xanh, rặt một màu xanh giống nhau nhưng dưới ánh nắng vàng, mỗi chiếc lá lại mang một sắc độ riêng biệt. Những sắc xanh đấy đặt cạnh nhau, bổ trợ lẫn nhau, chiếc chìm xuống với màu xanh sẫm, chiếc nổi lên vàng đượm như vừa được nhúng qua một lớp mật ngọt, chiếc thì trong suốt thấy rõ cả đường gân lá mỏng. Tất cả rõ mồn một trên nền trời xanh sáng, hài hòa đến lạ kỳ. Bản hòa tấu màu xanh đó tạo cho tôi cảm giác yên bình vô cùng, và chỉ muốn đứng đấy, nhìn mãi lên những tán cây trước mặt.

._____.

Nếu ai hỏi tôi thích khoảng thời gian nào nhất của một ngày, tôi sẽ chẳng ngại trả lời, đó là lúc rạng sáng tinh mơ.


Sáng tinh mơ của tôi bắt đầu từ 4 giờ, đến 7h. Đó là lúc tôi bắt đầu cảm thấy mùi hương cô quạnh của bóng tối chuyển dần thành sự tươi mát, thanh nhã của ánh sáng len lỏi trong đêm. Thật ra, sáng tinh mơ của tôi, cũng chẳng có gì thú vị. Tôi hiếm khi thò chân ra ngoài đường lúc đó, cũng chẳng ngồi trước ngưỡng cửa ngắm những ánh nắng đầu tiên lóe lên từ phía mép những nóc nhà san sát xung quanh. Sáng tinh mơ của tôi chỉ là cuộn tròn trong chăn, tắt hết bóng đèn trong căn phòng nhỏ, chỉ còn lại ánh sáng mờ mờ của buổi bình minh đang dần rạng lên sau cánh rèm, và mùi hương yêu thích căng tràn trong phòng, trong lồng ngực. Mùi hương đó, như đã nói ở trên, là mùi hương ấm áp của nắng sớm chưa ló, nhưng lại man mát như viên kẹo bạc hà, mà cũng mang bên trong cái hăng nồng của những đám mây bạc, lại lẫn mùi ngai ngái của nhựa non đang rỉ trên những chồi cây lá, hay cái ẩm ướt của vỏ cây ngấm sương đêm. Lạ một cái, những mùi hương rất tự nhiên đấy, lại quyện thêm mùi thơm ngậy, ngọt ngào của chăn gối, và mùi xà phòng tắm còn vương trên da thịt. Tất cả tạo cho tôi một cảm giác dễ chịu đến lạ lùng, cứ như là được thở phào một cái, được gột rửa, gột rửa thân thể đang mệt nhoài, gột rửa tâm trí vẫn rã rời sau một đêm làm việc. Và khi thổi vào từng tế bào trong cơ thể tôi, mùi hương đó vương lại một ít nơi sâu nhất của trí óc như một món quà nho nhỏ cho kẻ vừa đánh mất một đêm ngủ quý giá của cuộc đời.

Tôi cũng yêu lắm cái tĩnh lặng của lúc sớm tinh mơ. Không hẳn là lặng như tờ giống khoảng nửa đêm. Sớm tinh mơ vẫn yên tĩnh, thoảng nghe trong không khí như có tiếng thở đều đều của những ngôi nhà xung quanh, nhưng chim bắt đầu hót rồi, những loài chim tôi không biết tên. Những tiếng xe chạy ngoài phố bắt đầu vọng lên từ phía xa, nhỏ nhưng gấp gáp. Xe máy thì vút một cái dài, như một tiếng gắt nhẹ của người đang say ngủ bị lay dậy, xe đạp thì lách cách chậm chạp, nghe đã thấy một rổ nặng trĩu thồ hai bên hông xe. Rồi tiếng gió xào xạc xen vào bản hòa âm tinh mơ đấy, tiếng gió thổi qua khu chợ sớm mang tiếng nói lanh lảnh của người bán người mua, tiếng gió thổi qua những ô cửa mang theo tiếng thở của những cô cậu bé còn đang vùi trong chăn ấm áp, tiếng gió thổi qua những giọt mồ hôi mang theo tiếng của âu lo cho một ngày dài chực gõ cửa. Tiếng gió thổi, chạm vào tôi, như bài hát ru mà cuộc sống ban tặng. Vừa hoang đường, vừa bình yên nhưng cũng phảng phất những nỗi trăn trở, lo lắng.

photo

Người đã nói ôm hôn ta vạn lần cũng không đủ/ cho tất cả thương nhớ này

Người đã nói ôm hôn ta vạn lần cũng không đủ/ cho tất cả thương nhớ này

photo

Rmk

Rmk

photo

Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giánhưng cuộc đời… luôn có nhiều ngã rẽ!*Phải những ai đã từng đi qua thương nhớmới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựata chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổnhững luống hoa hồng vàng rạng rỡđêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõmọi điều ước ao?*Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sauchúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗđút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏvà thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổđơn giản là ghét-thương…*Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lênsẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩsẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩsẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗikhông cần sống với chua cay…*Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mâynhững ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắtnhững ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thảnnhững ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặnnêm vào những bình yên…*Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tênđể người định nghĩa lại hạnh phúcđể so đo thiệt hơn những mất mátđể lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhấtbiết cách làm tổn thương…*Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàngcửa sổ, lối đi…phải khép lạinhững vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãinhững tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấyvà người bước đi…*Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vaynên nợ nần chỉ đong bằng cảm giácnên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặtnên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rátdù đau đến xanh xao…*Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?23/1/2009Nguyễn Phong Việt

Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giá
nhưng cuộc đời… luôn có nhiều ngã rẽ!
*
Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ
mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa
ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ
những luống hoa hồng vàng rạng rỡ
đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ
mọi điều ước ao?
*
Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau
chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ
đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ
và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ
đơn giản là ghét-thương…
*
Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lên
sẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩ
sẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩ
sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi
không cần sống với chua cay…
*
Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây
những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt
những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản
những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn
nêm vào những bình yên…
*
Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tên
để người định nghĩa lại hạnh phúc
để so đo thiệt hơn những mất mát
để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất
biết cách làm tổn thương…
*
Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng
cửa sổ, lối đi…phải khép lại
những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi
những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy
và người bước đi…
*
Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay
nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác
nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt
nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát
dù đau đến xanh xao…
*
Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?

23/1/2009
Nguyễn Phong Việt

2013 to-do list

Có mấy điều nhỏ muốn làm trong năm nay, cũng đơn giản thôi.

  1. Bắt đầu tập vẽ lại
  2. Bắt đầu có ý tưởng gì đó để có thể bắt tay vào thực hiện việc trở thành writer
  3. Không bị lưu ban để năm sau tốt nghiệp theo đúng kế hoạch
  4. Học thêm 1 bằng ĐH nữa
  5. Tiếp tục song song với việc giúp các chị già làm đẹp, là giúp các anh già làm đẹp.
  6. Đọc thêm nhiều sách hơn
  7. Học nốt tiếng Anh để thi IELTS, bắt đầu học tiếng Pháp.
  8. Quay lại Hội An, tiết kiệm tiền đi Thái, đi Myanmar, Sri Lanka. Đi Phú Quốc, đi Côn đảo.
  9. Đi tập thể dục lại vì người tuy béo những mà yếu quá rồi. Chắc phải sắm con xe đạp đi cho đỡ lười
  10. Cứ trẻ mãi như thế này thôi.
photo

Chẳng còn gì nữa, vì vốn dĩ nó chỉ như một ngôi sao băng. Lướt qua rất nhanh trong trời đêm đặc, tỏa sáng rực rỡ rồi biến mất ngay cùng những bụi tàn lấp lánh.
Chỉ còn tôi, cố vươn tay với hứng lấy những bụi tàn đấy, để rồi khi chúng chạm vào tay bỏng rát. Tôi nhận ra bụi tàn thì không nên nắm lại, chỉ nên nhìn ngắm từ xa để nhớ nhung, để tiếc nuối, để tự nhắc mình về vẻ rực rỡ của ngôi sao băng, về niềm hạnh phúc ngắn ngủi đấy mà thôi.
Và những bụi tàn sẽ vẫn mãi vương lại trên bầu trời đấy…

Chẳng còn gì nữa, vì vốn dĩ nó chỉ như một ngôi sao băng. Lướt qua rất nhanh trong trời đêm đặc, tỏa sáng rực rỡ rồi biến mất ngay cùng những bụi tàn lấp lánh.

Chỉ còn tôi, cố vươn tay với hứng lấy những bụi tàn đấy, để rồi khi chúng chạm vào tay bỏng rát. Tôi nhận ra bụi tàn thì không nên nắm lại, chỉ nên nhìn ngắm từ xa để nhớ nhung, để tiếc nuối, để tự nhắc mình về vẻ rực rỡ của ngôi sao băng, về niềm hạnh phúc ngắn ngủi đấy mà thôi.

Và những bụi tàn sẽ vẫn mãi vương lại trên bầu trời đấy…

photo

Bằng cách nào mới biết giọt nước mắt là của đớn đau hay hạnh phúc
khi yêu thương ngày xưa khác xa với những gì chúng ta đang nắm chặt?

Vì một niềm tin mà người dở sống dở chết
vì một niềm tin mà người không thể quay lưng giữa trời đầy tuyết
vì một niềm tin mà phải gập người để trái tim đừng thảng thốt
vì một niềm tin mà câm lặng bấu tay vào mắt mình ngăn đừng khóc
ngày đám cưới của một người…

Không phải là mất mát giản đơn như một cơn gió qua bầu trời
lúc ta đứng nơi này và nghe người cười với niềm hạnh phúc nơi khác
đã biết mình cũng từng nắm giữ hơi ấm mà giờ kẽ tay lấp đầy từng vết nứt
trái tim vui một lần rồi buốt tận tâm can của quãng đời dài chưa đoán trước
trách cứ được gì thì còn nói chi?

Người có thể đám cưới một lần rồi thêm một lần nữa với ước mơ sẽ đong đầy
những khoảng trống mà chúng ta từng nghĩ có thể bù đắp nổi
cố giữ gìn vẫn cô đơn, rồi buông ra cho cô đơn kia tăng lên gấp bội
ai cũng giành về mình phần không có lỗi
giá như chúng ta đừng bắt đầu…

Thì người có thể đám cưới và trao nhẫn với người đã tin nhau
chẳng cần phải đắn đo liệu mình có nhầm đây là người sau cuối
chẳng cần phải đắn đo rằng cuộc đời đang bắt mình gian dối
chẳng cần phải đắn đo mình sẽ hôn cùng một nụ hôn với hai con người cho cùng một câu nói
sẽ mãi đi cạnh bên?

Chúng ta đã tìm thấy được nhau trên một đoạn đường rồi phải quên
và người lại nhận ra mình cần một ai khác cho đoạn đường kế tiếp
tuyết có thể chỉ rơi trong mùa đông nhưng nơi lòng người thì vĩnh viễn
cũng như chiếc nhẫn đã đeo vào thì cả đời vẫn là một tì vết
dù người muốn hay không…

Ta có ngồi bên thềm nhà với bàn tay ôm lấy mặt để chờ mong?
có đắp chăn lên mắt xin cho mình tách ra khỏi thế giới?
có đi rửa sạch tay, lau bờ mi và thay áo mới?
có cuộn tròn mình như phút giây xưng tội?
cũng chỉ dằn vặt thêm một lần…

Người sẽ hạnh phúc trong một đám cưới không còn những phân vân
yêu thêm nữa hay không yêu thêm nữa?
chấp nhận một cuộc đời còn niềm tin là dư thừa đổ vỡ
mà thương lấy đời mình!

Ngày một người nào đó trên thế gian này đám cưới
có một người từ chối thức dậy trong bình minh…
- Nguyễn Phong Việt

Bằng cách nào mới biết giọt nước mắt là của đớn đau hay hạnh phúc

khi yêu thương ngày xưa khác xa với những gì chúng ta đang nắm chặt?

Vì một niềm tin mà người dở sống dở chết

vì một niềm tin mà người không thể quay lưng giữa trời đầy tuyết

vì một niềm tin mà phải gập người để trái tim đừng thảng thốt

vì một niềm tin mà câm lặng bấu tay vào mắt mình ngăn đừng khóc

ngày đám cưới của một người…

Không phải là mất mát giản đơn như một cơn gió qua bầu trời

lúc ta đứng nơi này và nghe người cười với niềm hạnh phúc nơi khác

đã biết mình cũng từng nắm giữ hơi ấm mà giờ kẽ tay lấp đầy từng vết nứt

trái tim vui một lần rồi buốt tận tâm can của quãng đời dài chưa đoán trước

trách cứ được gì thì còn nói chi?

Người có thể đám cưới một lần rồi thêm một lần nữa với ước mơ sẽ đong đầy

những khoảng trống mà chúng ta từng nghĩ có thể bù đắp nổi

cố giữ gìn vẫn cô đơn, rồi buông ra cho cô đơn kia tăng lên gấp bội

ai cũng giành về mình phần không có lỗi

giá như chúng ta đừng bắt đầu…

Thì người có thể đám cưới và trao nhẫn với người đã tin nhau

chẳng cần phải đắn đo liệu mình có nhầm đây là người sau cuối

chẳng cần phải đắn đo rằng cuộc đời đang bắt mình gian dối

chẳng cần phải đắn đo mình sẽ hôn cùng một nụ hôn với hai con người cho cùng một câu nói

sẽ mãi đi cạnh bên?

Chúng ta đã tìm thấy được nhau trên một đoạn đường rồi phải quên

và người lại nhận ra mình cần một ai khác cho đoạn đường kế tiếp

tuyết có thể chỉ rơi trong mùa đông nhưng nơi lòng người thì vĩnh viễn

cũng như chiếc nhẫn đã đeo vào thì cả đời vẫn là một tì vết

dù người muốn hay không…

Ta có ngồi bên thềm nhà với bàn tay ôm lấy mặt để chờ mong?

có đắp chăn lên mắt xin cho mình tách ra khỏi thế giới?

có đi rửa sạch tay, lau bờ mi và thay áo mới?

có cuộn tròn mình như phút giây xưng tội?

cũng chỉ dằn vặt thêm một lần…

Người sẽ hạnh phúc trong một đám cưới không còn những phân vân

yêu thêm nữa hay không yêu thêm nữa?

chấp nhận một cuộc đời còn niềm tin là dư thừa đổ vỡ

mà thương lấy đời mình!

Ngày một người nào đó trên thế gian này đám cưới

có một người từ chối thức dậy trong bình minh…

- Nguyễn Phong Việt

photo

mocdieptu:

Nói điều gì đó đi…
khi lát nữa chúng ta bước ra ngoài giông bão
rồi chết đi trong cuộc mưu sinh cơm áo
mà nào có hay…
Những ngày tuyệt vọng
đến nỗi đau cũng để lại dấu vân tay
khi chúng ta chạm vào nhau và thế gian ngoảnh mặt
tại sao không thể đánh đổi cả cuộc đời để yêu một người được
tại sao không?

Nói điều gì đó đi…
khi lát nữa chúng ta bước ra ngoài bão giông
rồi lạc lối ngay trong thiên đường đã tạo dựng
mà nào đâu biết…
Những ngày hạnh phúc
đến niềm vui cũng dặn ta phải cảm ơn mỗi sớm mai
còn thức dậy và thấy đời mưa nắng
tại sao không thể yêu một người trong tim đến bất diệt
tại sao không?

Chúng ta đã gặp nhau một lần, cùng đi một quãng đường, và yêu nhau đến chừng ấy tháng năm
bấy nhiêu đó đã đủ?
(nhưng chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng khiến cuộc đời ta hóa thành tượng đá mất ngủ chỉ một lần yêu!)
Ngoài giông bão
mọi người có thể đi mà không cần thiết nhìn lại phía sau
bởi ai cũng cần phải sống
nhưng ta không thể nào không ngoảnh mặt
không thể bước đi khi trái tim đã sống bằng nhịp đập trong lồng ngực của một người khác
không thể bước đi khi biết người kia phải đi con đường khác
không thể bước đi khi ý nghĩa cuộc đời ta đã đánh mất
không thể bước đi khi biết rằng ta sống mà hạnh phúc không hơn là được cùng nhau chết
tại sao không thể nắm tay nhau đi trọn một con đường?
Nói điều gì đó đi…
Khi lát nữa ta sẽ thở hơi thở cuối cùng…
Ngoài giông bão
Liệu có bầu trời nào còn dành cho chúng ta không?
- Ngoài giông bão | Nguyễn Phong Việt.  

mocdieptu:

Nói điều gì đó đi…

khi lát nữa chúng ta bước ra ngoài giông bão

rồi chết đi trong cuộc mưu sinh cơm áo

mà nào có hay…

Những ngày tuyệt vọng

đến nỗi đau cũng để lại dấu vân tay

khi chúng ta chạm vào nhau và thế gian ngoảnh mặt

tại sao không thể đánh đổi cả cuộc đời để yêu một người được

tại sao không?


Nói điều gì đó đi…

khi lát nữa chúng ta bước ra ngoài bão giông

rồi lạc lối ngay trong thiên đường đã tạo dựng

mà nào đâu biết…

Những ngày hạnh phúc

đến niềm vui cũng dặn ta phải cảm ơn mỗi sớm mai

còn thức dậy và thấy đời mưa nắng

tại sao không thể yêu một người trong tim đến bất diệt

tại sao không?


Chúng ta đã gặp nhau một lần, cùng đi một quãng đường, và yêu nhau đến chừng ấy tháng năm

bấy nhiêu đó đã đủ?

(nhưng chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng khiến cuộc đời ta hóa thành tượng đá mất ngủ chỉ một lần yêu!)

Ngoài giông bão

mọi người có thể đi mà không cần thiết nhìn lại phía sau

bởi ai cũng cần phải sống

nhưng ta không thể nào không ngoảnh mặt

không thể bước đi khi trái tim đã sống bằng nhịp đập trong lồng ngực của một người khác

không thể bước đi khi biết người kia phải đi con đường khác

không thể bước đi khi ý nghĩa cuộc đời ta đã đánh mất

không thể bước đi khi biết rằng ta sống mà hạnh phúc không hơn là được cùng nhau chết

tại sao không thể nắm tay nhau đi trọn một con đường?

Nói điều gì đó đi…

Khi lát nữa ta sẽ thở hơi thở cuối cùng…

Ngoài giông bão

Liệu có bầu trời nào còn dành cho chúng ta không?

- Ngoài giông bão | Nguyễn Phong Việt.  

photo

mocdieptu:

Đau lòng mà nói đó là niềm vuiđó là vì sao duy nhất ta muốn giành lấy khỏi bầu trời…

Một chút niềm tin trong chúng ta giờ cũng đã được giữ bởi cuộc đờikhi không có tình yêu nào ta chạm vào trọn vẹnnhững ngón tay dẫu dài thêm ra cũng không chắp nối được vào số phậnvì có những người gặp nhau để lạc mất nhau!
Là con đường đó không đủ rộng để hai đôi bàn chân bước lại từ đầulà những mùa đông đó giờ đã lạnh hơn trong mất mátlà chỗ ngồi quen đó giờ được ngồi bởi những người kháclà kí ức đó đã buộc chúng ta phải gượng cười chấp nhậndù có ra sao…
Chỉ duy nhất một bầu trời nhưng có đến hàng triệu đêm thâuchúng ta đã hứa mà nào đâu biết trướcđừng quên niềm vui của giây phút không cần gì đến cuộc sốnghạnh phúc của những cái ôm vừa tròn một vòng tay ấmlàm đau những khoảng trống lẻ loi
Chúng ta là vì sao nhưng chúng ta không phải là bầu trờinhững ngày mưa sẽ mang muộn phiền đến sớmngăn lòng mình bằng một niềm tin vẫn còn chút nắngvẫn còn chút ơn lành cân bằng với mất mátvẫn còn chút thương yêu nghĩ rằng bền chặtrồi buốt người lặng im…
Làm một vì sao đâu phải lúc nào cũng sáng lênkhi người buông tay và nhìn xuốngmột nửa thế gian này biết vỡ òa lúc tình yêu không còn trong mắtmột nửa còn lại biết rõ trái tim mình đã từ chối lên tiếngbất chấp những quãng đời buồn…
Không phải là vì sao ấy sẽ suốt đời cô đơnbởi bầu trời nào cũng cần những đêm thắp sáng!
Không phải là vì sao ấy sẽ suốt đời lỗi hẹnbởi bầu trời nào cũng cần những bao dung!
Chúng ta gặp nhau nhưng đó chưa bao giờ là điểm dừngmỗi duyên số tạo ra để nhận về những oán tráchngười ta chết đi một lần chỉ mong tìm thấy một cuộc đời khácyêu một người mà trái tim luôn tham lam ray rứtsao không tựa vào đời nhau sớm hơn?
Nếu giành lấy một vì sao khỏi bầu trời đêmchúng ta có đủ giấc mơ cho vũ trụ đó yên bình?- Nếu giành lấy một vì sao khỏi bầu trời đêm | Nguyễn Phong Việt.  

mocdieptu:

Đau lòng mà nói đó là niềm vui
đó là vì sao duy nhất ta muốn giành lấy khỏi bầu trời…

Một chút niềm tin trong chúng ta giờ cũng đã được giữ bởi cuộc đời
khi không có tình yêu nào ta chạm vào trọn vẹn
những ngón tay dẫu dài thêm ra cũng không chắp nối được vào số phận
vì có những người gặp nhau để lạc mất nhau!

Là con đường đó không đủ rộng để hai đôi bàn chân bước lại từ đầu
là những mùa đông đó giờ đã lạnh hơn trong mất mát
là chỗ ngồi quen đó giờ được ngồi bởi những người khác
là kí ức đó đã buộc chúng ta phải gượng cười chấp nhận
dù có ra sao…

Chỉ duy nhất một bầu trời nhưng có đến hàng triệu đêm thâu
chúng ta đã hứa mà nào đâu biết trước
đừng quên niềm vui của giây phút không cần gì đến cuộc sống
hạnh phúc của những cái ôm vừa tròn một vòng tay ấm
làm đau những khoảng trống lẻ loi

Chúng ta là vì sao nhưng chúng ta không phải là bầu trời
những ngày mưa sẽ mang muộn phiền đến sớm
ngăn lòng mình bằng một niềm tin vẫn còn chút nắng
vẫn còn chút ơn lành cân bằng với mất mát
vẫn còn chút thương yêu nghĩ rằng bền chặt
rồi buốt người lặng im…

Làm một vì sao đâu phải lúc nào cũng sáng lên
khi người buông tay và nhìn xuống
một nửa thế gian này biết vỡ òa lúc tình yêu không còn trong mắt
một nửa còn lại biết rõ trái tim mình đã từ chối lên tiếng
bất chấp những quãng đời buồn…

Không phải là vì sao ấy sẽ suốt đời cô đơn
bởi bầu trời nào cũng cần những đêm thắp sáng!

Không phải là vì sao ấy sẽ suốt đời lỗi hẹn
bởi bầu trời nào cũng cần những bao dung!

Chúng ta gặp nhau nhưng đó chưa bao giờ là điểm dừng
mỗi duyên số tạo ra để nhận về những oán trách
người ta chết đi một lần chỉ mong tìm thấy một cuộc đời khác
yêu một người mà trái tim luôn tham lam ray rứt
sao không tựa vào đời nhau sớm hơn?

Nếu giành lấy một vì sao khỏi bầu trời đêm
chúng ta có đủ giấc mơ cho vũ trụ đó yên bình?

- Nếu giành lấy một vì sao khỏi bầu trời đêm | Nguyễn Phong Việt.  

photo

"Rất lâu sau đó con đom đóm mới bay lên không trung. Như thể chợt nghĩ ra điều gì đó, nó giương cánh, và nhoáng một cái đã bay vượt qua lan can và trôi vào bóng đêm nhợt nhạt. Nó vẽ một vòng cũng chớp nhoáng bên cạnh bể nước như cố lấy lại khoảng thời gian đã mất. Và rồi, sau khi chập chờn ở đó một vài giây như muốn đợi cho vòng cung sáng của nó tan lẫn vào gió, cuối cùng nó bay về hướng đông.Rất lâu sau khi con đom đóm đã biến mất, vệt sáng của nó vẫn còn lại trong tôi, lập lòe nhợt nhạt trong bóng tối dày đặc sau hai mí mắt như một linh hồn lạc lối.Nhiều lần tôi đã thử với tay ra bóng tối, nhưng chẳng chạm thấy gì. Cái lập lòe nhợt nhạt kia vẫn còn đó, ngay ngoài tầm với của tôi.”

"Rất lâu sau đó con đom đóm mới bay lên không trung. Như thể chợt nghĩ ra điều gì đó, nó giương cánh, và nhoáng một cái đã bay vượt qua lan can và trôi vào bóng đêm nhợt nhạt. Nó vẽ một vòng cũng chớp nhoáng bên cạnh bể nước như cố lấy lại khoảng thời gian đã mất. Và rồi, sau khi chập chờn ở đó một vài giây như muốn đợi cho vòng cung sáng của nó tan lẫn vào gió, cuối cùng nó bay về hướng đông.

Rất lâu sau khi con đom đóm đã biến mất, vệt sáng của nó vẫn còn lại trong tôi, lập lòe nhợt nhạt trong bóng tối dày đặc sau hai mí mắt như một linh hồn lạc lối.

Nhiều lần tôi đã thử với tay ra bóng tối, nhưng chẳng chạm thấy gì. Cái lập lòe nhợt nhạt kia vẫn còn đó, ngay ngoài tầm với của tôi.”